Mozilla/5.0 đến với KhoTruyenTeen.Sextgem.Com Hãy lưu lại trang này & giới thiệu cho bạn bè nhéHành trình đến Thiên Trúccàng lúc càng gần. Thấmthoát, bao khó khăn gian khổđã ở lại phía sau bốn thầytrò.
Một ngày nọ, đang đitrên đường chợt thấy NhịLang Thần từ trên không bướcxuống.
Hi, bốn vị có khỏe không?
Tôn Ngộ Không vừa thấy Nhịlang thần thì khẽ hừ mũi rồiquay mặt đi.
Đường Tam Tạngcười cầu tài:- Khỏe.
Trư Bát Giới xẵng giọng
:- Không ở trên trời lại trốnxuống hạ giới chơi bời phảikhông?
- Nói năng cẩn thận nhớ, taxuống trần là có việc đấy.
- Việc gì thế?
- Con thỏ ngọc của Hằng Ngaxổng xuống trần gian, hừ, cuốicùng ta phải xuống trần vì sợnó làm hại chúng sinh.
- Mi thừa thời gian lo chuyệnbắt gà bắt thỏ nhỉ?
– Trư BátGiới hừ giọng
– thế làm saomà sổng
Nhị lang Thần cười hì hì:
- Cũng tại ta, hôm đó tathèm thịt thỏ nên bàn vớiHằng Nga đem thỏ ngọcnướng chơi, Hằng Nga cũnglâu rồi chưa ăn thịt thỏ nênđồng ý ngay, trong lúc nàngthò tay vào lồng bắt nó thìlóng ngóng thế nào lại làm nórơi xuống trần gian.
- Toàn lũ hậu đậu –
Tôn NgộKhông làu bàu.
Rồi ngài quay sang nói nhỏ với Trư Bát Giới
:- Hình như mi ghét thằng chanày lắm thì phải.
- Còn gì nữa, trên thiên đìnhai chả biết em với thằng nàyghét nhau như chó với mèo.
- Sao thế?
- Nghĩ lại dài dòng lắm, ngàyđó nó là thượng cấp của em,toàn bày đặt nhậu nhẹt rồibắt em lấy tiền túi trả, thếcũng không nói làm gì, có lầnem thèm thịt chó, định xựccon Hạo Thiên Khuyển của hắnthế mà hắn cũng vênh mặtlên, nói là chó trời gì đó, hừhừ, có ngày em sẽ cho chótrời của hắn thành chó thiến
.- Ừ, thằng này láo lắm, ngàytrước dám bắt tao,
-Tôn NgộKhông gật gù
– sao nó lạicó đến 3 con mắt thế nhỉ?
Quái vật.
- Chắc bị nhiễm chấtđộc màu da cam.
– Trư BátGiới gật gù.
Lúc đó Nhị Lang
Thần chợtnói:- Chúng ta cùng có một mụcđích, sao không…-
Hợp tác chứ gì? Còn khuyanhớ.
– Tôn Ngộ Không và TrưBát Giới đồng thanh.
- Sao không?
- Chuyện này là lỗi của ngươi,đâu liên quan gì đến bọn ta,tại sao phải gánh chịu với mi.
- OK, thì thôi, có điều ta nghephong phanh nó định xựcĐường Tam Tạng thì phải
.Đường Tam Tạng nghe vậyhoảng vía vội nói
:- Dù sao cũng quen biết vớinhau, giúp đỡ nhau là hơn.Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giớinghe vậy chửi thầm đồ nhátchết
. Vừa lúc đó, một trậncuồng phong nổi lên ầm ầm,gió cát mù mịt
.- Thằng khốn nào bày trò nàythế nhỉ?
– Nhị Lang Thần kêulên
.- Gió cát thế này có phải hiệntượng ENINO không?
– SaTăng kêu.Nhưng chỉ một lúc sau, giócát đã ngừng hẳn.
- Lạ nhỉ
. –
Trư Bát Giới nói –
mà sư phụ đâu?- Chết cha, lão ý chạy đi đâurồi?
– Tôn Ngộ Không nói.
- Các ông làm ăn tắc tráchquá, Nhị Lang Thần chépmiệng
– ai đời sư phụ lại chảchịu bảo vệ gì cả
.- Giỏi thì nhào vô mà bảo vệ.
–Tôn Ngộ Không nóng miệng
–chỉ giỏi nói
. - Không phải tạiông ở đây thì còn lâu chúngta mới bị lạc mất sư phụ
.Cả bọn cãi nhau om tỏi, chợtSa Tăng nói
:- Hê có lông thỏ này.
- Chết rồi, đúng là con thỏtinh rồi.
– Tôn Ngộ Không nói
.- Tiếc thật
– Nhị Lang Thầnchép miệng, – biết là nó thìđã đón đầu mà bắt còn hơn
.- Biết như ông thì tối này tôidồn tiên mua vé số rồi, trúnggiải độc đắc hẳn hoi nhé.
-TrưBát Giới nói
.- Cãi
nhau làm gì? sao khôngtìm con Hạo Thiên Khuyển bảonó đi bắt con thỏ về có hơnkhông?
- Hê mà nó đâu rồi?
– Nhị Lang Thần nói
.- Tôi thấy nó đi tìm mấy conchó cái rồi.– Trư Bát Giới nói
.- Hừ,
– Nhị Lang Thần rít lên
– tiênkhuyển mà cũng động lòngphàm, đã thế ta sẽ đem nólàm cầy tơ bảy món chiêu đãianh em một bữa
.- Hay quá. –
Tôn Ngộ Không,Trư Bát Giới, Sa Tăng đồngloạt kêu lên
– ta thèm thịtchó lâu lắm rồi.
* * *
Cũng nhờ bữa thịt chó đó, NhịLang Thần và ba đồ đệ củaĐường Tam Tạng không cònhục hặc nữa, chẳng mấy chốcđã tìm ra động của thỏ trắng.Song động cơ quan trùngtrùng, Tôn Ngộ Không đànhbiến thành một con muỗi chuivào trong. Vừa thấy thỏ ngọcđịnh ve vãn sư phụ, Tôn NgộKhông định biến thành conmuỗi bay vào trong tai nó thìĐường Tam Tạng nói
:- Cô nương cẩn thận đồ đệcủa bần tăng biến thành conmuỗi rồi bay vào trong tai cônương ca hát trong đó, đếnlúc đó cô nương chỉ có nướcthủng màng nhĩ như Bà LaSát
.Tôn Ngộ Không thầm chửi
:- Chả biết lão này phe nào, ailại chỉ mánh của mình cho concave này.
Hay lão ý muốn ở lạiđộng này luôn không biết?
Song nghĩ đi nghĩ lại thầykhông thể không cứu, cuốicùng, Tôn Ngộ Không đànhbiến thành quả đảo chui tọtvào rachiếc catset bật nhạc danceầm ĩ.
